Philippine Daily Inquirer – Page 73

ALA-DOS NG MADALING ARAW, HABANG NA-TRAP AKO SA OPISINA, BINUKSAN KO ANG NAKATAGONG BABY CAMERA NA LIHIM KONG INILAGAY PARA MALAMAN KUNG BAKIT PALAGING UMIYAK ANG BAGONG-SILANG NAMIN NA SANGGOL—AT NANLAMIG ANG BUONG PAGKATAO KO SA NAKITA KO SA SCREEN… ANG SARILI KONG INA AY HINIHILA SA BUHOK ANG PAGOD KONG ASAWA SA TABI NG HIGAAAN NG ANAK NAMIN HABANG GALIT NA SUMISIGAW…

Dati, akala ko ang katahimikan ay ibig sabihin ng kapayapaan.Sa malupit na mundo ng malalaking negosyo at corporate acquisitions, sanay akong gumugol ng buong araw...

“NAG-IMBITA AKO NG ISANG ENGGRANDENG FAMILY DINNER PARA SA IKA-LIMANG ANIBERSARYO NAMIN NG ASAWA KONG SI MARK. ANG HINDI KO INASAHAN, MAY DALA SIYANG ‘REGALO’—ANG KANYANG BUNTIS NA KABIT. GUSTO NIYANG IPAMUKHA SA AKIN NA MAY MAGBIBIGAY NA SA KANYA NG ANAK, AT PIPILITIN NIYA AKONG IBIGAY ANG KALAHATI NG YAMAN KO PARA SA DIBORSYO. PERO HINDI NIYA ALAM ANG MGA PAPELES NA NAKAHANDA SA ILALIM NG PINGGAN NIYA…”

Ang Walang-Hiyang PanauhinIsang marangyang hapunan ang inihanda ko sa aming mansyon. Dumalo ang aking mga magulang, ang mga magulang ni Mark, at ilang malalapit na...